Archive

Archive for the ‘Đời sống Giáo Hội’ Category

Cuộc chiến chống lại Luxiphe

Tháng Giêng năm 2012 nhà xuất bản Piemme phát hành cuốn ”L’ultimo esorcista – Người trừ quỷ sau cùng”. Đó là tác phẩm của Cha Gabriele Amorth 87 tuổi thuộc dòng Thánh Phaolô và là Linh Mục trừ quỷ của Giáo Phận Roma. Cha cũng là Niên Trưởng Linh Mục đoàn trừ quỷ. Chính Đức Hồng Y Ugo Poletti (1914-1997) khi làm Giám Quản Roma đã chỉ định Cha vào chức vụ này hồi năm 1986. Năm 1990 Cha thành lập Hiệp Hội Quốc Tế Các Linh Mục trừ quỷ và làm Chủ Tịch hiệp hội cho đến năm 2000. Hiện nay Cha là chủ tịch danh dự của Hiệp Hội.
[Đọc tiếp…]

Chúa Thánh Thần, ngôi vị sống động

Fr Fiorello Mascarenhas, SJ., là một linh mục đầy sức lôi cuốn do tài nói chuyện của ngài. Sống tại Bombay, Ấn Độ. Ngài là giám đốc thường trực của ICCRS (International Catholic Charismatic Renewal Services) tại Rôma từ 1981-1984. Như vậy, ngài có nhiều dịp tiếp kiến cá nhân và đối thoại với đức Gioan Phaolô II và các viên chức Vatican. Ngài từng thăm viếng trên 80 nước và giảng tĩnh tâm cho các Giáo sĩ, thuyết trình tại Leaders Seminars …

Lâu lắm rồi, Chúa Thánh Thần trở thành một điều khoản trong Kinh Tin Kính, Người là một thực tại sống động trong kinh nghiệm của Giáo hội hoàn cầu. Sách Công Vụ các Tông đồ có thể mang nhan đề khác là ‘Các hoạt động của Chúa Thánh Thần’, vì trên mỗi trang sách người ta cảm nhận được sự hiện diện của Thánh Thần, chân thực hơn và năng động hơn cả tên tuổi của những người nam và nư được ghi nhận trong đó. Người được nói đến như là một sự hiện diện vừa đáng yêu và bảo đảm : Thánh Thần khơi gợi lòng dũng cảm trong các Tông đồ (Cv 8,29-39); Người ban sức mạnh cho các vị tử đạo (7,55); Người đem Phêrô, một người Do-thái đến nhà ông Cornelius, một người ngoại (10,19 t); Người tuyển chọn những con người để sai họ đi thi hành sứ vụ (13,2) ; Người là niềm vui và là sự bảo đảm cho những ai bị bắt bớ (13,50 tt); Người điều khiển các phán quyết được thực hiện trong Giáo hội mới khai sinh (15,28) ; Người hướng dẫn các chuyến đi của các Tông đồ (16,6 t); nhất là Người chỉ đạo cuộc đời nhà truyền giáo Phaolô (20,22-24)… Xem chi tiết…

Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống: CHÚA THÁNH THẦN ĐANG LÊN TIẾNG

Chúa Giêsu đã về Trời. Công cuộc cứu rỗi nhân loại được chuyển giao cho Hội Thánh của Chúa Giêsu nhờ nguồn trợ lực của Chúa Thánh Thần.

Giờ đây, chính Chúa Thánh Thần khơi dậy trong mỗi chúng ta, trong cộng đoàn, trong Giáo Hội mọi Lời Đức Kitô đã dạy, và làm cho Lời ấy sống động trong mỗi chúng ta và trên toàn thế giới. Xem chi tiết…

Nói chuyện với một người vô thần về Kitô giáo

Cách đây không lâu, chủ nghĩa vô thần là một hệ thống tín ngưỡng mà họ không dám nói tên. Ngay cả người hoài nghi hăng hái nhất cũng có lúc miễn cưỡng bảy tỏ niềm tin, hoặc chí ít là đối với những phúc lành là nguồn cội của nhân loại.

Nhưng điều này không còn nữa. Chủ nghĩa vô thần trở thành một ảnh hưởng mạnh mẽ và đang phát triển trong nền văn hoá của chúng ta. Bạn có thể nhìn thấy chúng ở mọi nơi, từ kệ trưng bày những quyển sách bán chạy nhất tại nhà sách cho đến những miếng dán hình con cá (biểu tượng của Kitô giáo) bị biến hoá theo kiểu Darwin trên xe hơi nơi đường phố. Những người theo chủ nghĩa vô thần thoải mái tuyên bố họ là vô thần, thoải mái phát huy chủ nghĩa vô thần và thoải mái gièm pha tôn giáo, và theo những nhà vô thần lỗi lạc, tôn giáo nằm trong danh sách những ơn lành của nhân loại, ở nơi nào đó giữa bệnh bạch cầu và Chủ nghĩa Phát xít.

Và trong thời đại ngày nay, chúng ta đối mặt với chủ nghĩa vô thần thường xuyên hơn, nhưng Kitô hữu đôi khi nhận thấy mình không được chuẩn bị tốt để đương đầu với kiểu chủ nghĩa vô thần mạnh mẽ này. Đặc biệt đối với những người suốt cả đời là Kitô hữu, những lý luận của những người theo thuyết vô thần quá xa lạ đối với họ làm cho họ không biết phản ứng lại thế nào, và thường rơi vào trạng thái tức giận (“Làm sao bạn dám nói thế?!”) hoặc trạng thái lo sợ (“Nếu họ nói đúng thì sao?!”), cả hai trạng thái đều không tốt, làm nguy hại đến vai trò chứng nhân của một Kitô hữu, và giúp cho những người vô thần càng vững vàng trong chủ nghĩa vô thần của mình.

[Đọc tiếp…]

Đối thoại với người vô thần

Stephen Hawking là nhà vật lý nổi tiếng nhất hiện nay trên thế giới. Lại càng nổi tiếng hơn nữa vì cả thế giới khâm phục khi nhìn thấy một con người bị giam mình trên chiếc xe lăn như thế, mà lại có thể thực hiện những công trình khoa học thật đáng kính nể. Thời gian vừa qua, ông có những tuyên bố gây xôn xao về niềm tin tôn giáo. Năm 2010, ông xuất bản cuốn The Grand Design, trong đó trình bày quan điểm cho rằng không cần phải có vị Thiên Chúa nào để tạo dựng vũ trụ này, và khoa học chứng minh rằng tạo dựng là một tiến trình thuần túy tự nhiên. Chưa hết, mới đây trong cuộc phỏng vấn dành cho tờ UK Guardian, ông lại phi bác ý tưởng của người Kitô hữu về “Trời”, cho rằng đó chỉ là chuyện cổ tích và tưởng tượng dành cho những kẻ sợ chết! Báo Tuổi Trẻ cuối tuần 22/5/2011 trích lại “danh ngôn” này.

Là nhà vật lý nổi tiếng, chắc chắn những tuyên bố của ông gây tác động lớn trên nhiều người, nhất là giới trẻ, trong thời đại tôn sùng khoa học kỹ thuật này. Ngay lập tức, N.T. Wright, một giám mục Anh giáo, cũng là một chuyên viên Kinh Thánh, đã viết trên tờ Washington Post: “Thật đáng buồn khi thấy Stephen Hawking, một trong những trí tuệ sáng chói trong lãnh vực của ông, lại cố gắng phát biểu như một chuyên viên về những điều mà thực ra ông cũng chẳng biết hơn bao nhiêu những Kitô hữu có mức hiểu biết trung bình”. Rồi N.T. Wright giải thích: “Trong Thánh Kinh, trời không phải là nơi chốn để người ta đến sau khi chết. Trong Thánh Kinh, trời là “cõi” của Thiên Chúa, còn đất là “cõi” của con người. Và Thánh Kinh cho thấy rất rõ là hai “cõi” đó hòa vào nhau. Với người Do Thái ngày xưa, đền thờ là nơi mà hai cõi đó hòa nhập. Còn với các Kitô hữu, nơi mà hai cõi đó hòa nhập chính là Đức Giêsu, và điều rất lạ lùng là cả các Kitô hữu nữa, vì chính họ cũng là đền thờ của Thánh Thần Thiên Chúa”. N.T. Wright còn nói nhiều nữa nhưng chỉ bằng đó thôi cũng đủ thấy sự xa cách giữa quan niệm về trời trong Thánh Kinh và trong cách hiểu rất vật chất của Stephen Hawking cũng như của nhiều người. Đúng là Hawking đã tuyên bố trọng thể về Thiên Chúa và Trời mà chẳng hiểu gì cả! Giỏi lắm thì cũng lại chỉ là trở về với quan điểm của Epicure chứ có gì mới lạ đâu.

[Đọc tiếp…]

Sứ điệp của Đức Thánh Cha Biển Đức 16 nhân Ngày Thế Giới cầu cho ơn gọi

“Ơn gọi, hồng ân tình thương của Thiên Chúa”

Anh chị em thân mến,
Ngày Thế giới cầu cho ơn gọi lần thứ 49, sẽ được cử hành vào ngày 29/4/2012, Chúa nhật thứ tư Phục Sinh, mời gọi chúng ta suy tư về đề tài: “Ơn gọi, hồng ân tình thương của Thiên Chúa”.

Nguồn mạch của mỗi hồng ân hoàn hảo là Thiên Chúa Tình Thương – Deus caritas es -: “ai ở trong tình thương thì ở trong Thiên Chúa và Thiên Chúa ở trong người ấy” (1 Ga 4,16). Kinh Thánh kể lại lịch sử liên hệ nguyên thủy giữa Thiên Chúa và nhân loại, đi trước cả công trình tạo dựng. Thánh Phaolô, khi viết cho các tín hữu Kitô ở thành Ephêsô, đã dâng lên bài ca tạ ơn và chúc tụng Chúa Cha, Đấng đã thực hiện ý định cứu độ phổ quát của Ngài qua dòng thời gian, theo lượng từ nhân vô biên của Ngài, ý định ấy chính là một ý định thương yêu. Thánh Tông Đồ quả quyết: trong Đức Giêsu Con của Ngài, Thiên Chúa “đã chọn chúng ta trước khi tạo thành vũ trụ để chúng ta được nên thánh thiện và không tỳ ố trước mặt Ngài trong đức ái” (Ep 1,4). Chúng ta được Thiên Chúa yêu thương ”trước” khi chúng ta sinh ra! Hoàn toàn do tình thương vô điều kiện thúc đẩy, Chúa đã “tạo dựng chúng ta từ hư vô” (Xc 2 Mac 7,28) để dẫn đưa chúng ta đến sự hiệp thông trọn vẹn với Ngài.

[Đọc tiếp…]

Cầu nguyện cho các Linh Mục và tôn trọng các ngài

Thị nhân Mirjana bên Mễdu nói: “Nếu bạn có thể thấy được những giòng nước mắt của Đức Mẹ tràn trề trên mặt …” khi Người hiện ra với cô ngày 02/10/2003. Mặc dù Mẹ khóc cho những người con vô tín thật nhưng Mẹ cũng khóc cho các “LINH MỤC CON CƯNG CỦA MẸ” nữa. Cô đã phát biểu những lời này trong buổi nói chuyện vào mùa Thu ở Mễdu. Cô nói, nếu những người con được Mẹ yêu thương cách riêng vẫn là những linh mục của Mẹ, bởi vì: “Các ngài là những người đại diện cho Con của Mẹ.”

Mirjana nói về cách đối xử của giáo dân bên Mễdu khác hẳn với cách đối xử của dân Tây Phương và dân Mỹ.

Tại Mễdu, khi một Linh Mục bước vô nhà, không một người nào dám ngồi trước khi vị Linh Mục ấy chưa ngồi xuống. Và không ai dám mở lời khi vị Linh Mục chưa mở lời. Cô nói: “Chúng tôi hiểu rằng cácLinh Mục đại diện cho Chúa nên khi các ngài bước vô nhà cũng giống như chính Chúa Giêsu bước vô nhà vậy. Thật sự chúng ta không có quyền phê phán các Linh Mục là những người đại diện của Chúa Giêsu vì đó là việc của Chúa chứ không phải chúng ta. Nhưng Thiên Chúa sẽ là người phán xét chúng ta khi đối xử tệ với Linh Mục”.

Đức Mẹ nói: “Các con không được phê bình hay xét đoán các Linh Mục. Các ngài rất cần những lời cầu nguyện, yêu thương và sự giúp đỡ của các con. Hãy cầu nguyện cho các ngài hơn là bình phẩm chỉ trích”.

[Đọc tiếp…]